春晝曲

明代 于謙
東風吹花花不定,紅雨紛紛落芳徑。喚人啼鳥隔紗窗,巧語關情誰忍聽。 柔腸百結苦縈迴,卻似丁香花未開。花開花謝年年事,可惜流光如箭催。 門外紅塵飛紫陌,陌上垂楊弄春色。垂楊只解送行人,不管行人歸未得。
dōng fēng chuī huā huā dìng   hóng fēn fēn luò fāng jìng huàn rén niǎo shā chuāng   qiǎo guān qíng shuí rěn tīng
róu cháng bǎi jié yíng huí   què shì dīng xiāng huā wèi kāi huā kāi huā xiè nián nián shì   liú guāng jiàn cuī
mén wài hóng chén fēi   shàng chuí yáng nòng chūn chuí yáng zhǐ jiè sòng xíng rén   guǎn xíng rén guī wèi