春至

明代 李东阳
儿女喜春至,竞为桃李颜。主人坐中堂,对食不能餐。 寡妻问何为,良久方出言。东邻不衣褐,西舍无炊烟。 农家望春麦,麦种不在田。流离遍郊野,骨肉不成怜。 嘉辰忽不见,城市转萧然。高楼杂弦管,此事十年前。
ér chūn zhì   jìng wèi táo yán zhǔ rén zuò zhōng táng duì   shí néng cān    
guǎ wèn wéi   liáng jiǔ fāng chū yán dōng lín   shè 西 chuī yān    
nóng jiā wàng chūn mài   mài zhǒng zài tián liú biàn jiāo   ròu chéng lián    
jiā chén jiàn   chéng shì zhuǎn xiāo rán gāo lóu xián guǎn   shì shí nián qián