春云

宋代 张镃
松边寒彩过前山,松下铺毡坐不还。 泽物为霜休自苦,且来相伴约斋閒。
sōng biān hán cǎi guò qián shān   sōng xià zhān zuò hái  
wèi shuāng xiū   qiě lái xiāng bàn yuē zhāi xián