春欲尽天气始佳作诗自娱

宋代 陆游
浮云飞尽见青天,拄杖闲拈瘦倚肩。 渐喜绿秧分(左禾右罢)稏,又看画柱坼秋千。 鸡豚杂遝祈蚕社,鼓笛喧哗竞渡船。 惟有此翁无一事,闭门赢得日高眠。
yún fēi jǐn jiàn qīng tiān   zhǔ zhàng xián niān shòu jiān  
jiàn 绿 yāng fēn   zuǒ yòu     yòu kàn huà zhù chè qiū qiān  
tún cán shè   xuān huá jìng chuán  
wéi yǒu wēng shì   mén yíng de gāo mián