春欲盡天氣始佳作詩自娛

宋代 陸游
浮雲飛盡見青天,拄杖閒拈瘦倚肩。 漸喜綠秧分(左禾右罷)稏,又看畫柱坼鞦韆。 雞豚雜遝祈蠶社,鼓笛喧譁競渡船。 惟有此翁無一事,閉門贏得日高眠。
yún fēi jǐn jiàn qīng tiān   zhǔ zhàng xián niān shòu jiān  
jiàn yāng fēn   zuǒ yòu     yòu kàn huà zhù chè qiū qiān  
tún cán shè   xuān huá jìng chuán  
wéi yǒu wēng shì   mén yíng de gāo mián