春怨

唐代 崔亘
夜尽梦初惊,纱窗早雾明。晓妆脂粉薄,春服绮罗轻。 妾有今朝恨,君无旧日情。愁来理弦管,皆是断肠声。
jǐn mèng chū jīng   shā chuāng zǎo míng xiǎo zhuāng zhī fěn báo   chūn luó qīng
qiè yǒu jīn zhāo hèn   jūn jiù qíng chóu lái xián guǎn   jiē shì duàn cháng shēng