春雨

宋代 张耒
春雨不肯晴,春云与地平。 柯山数椽屋,昼夜倾檐声。 阴沉人意恶,但愿醉不醒。 园花知在亡,渠溜飘红英。 今年穷到骨,憔悴客江城。 花时不得出,风雨掩柴荆。 自我学道来,万事一羽轻。 惟有惜春意,未忘儿女情。 龃龉可奈何,努力饱饭行。 往日虽莫挽,来日岂无程。 忽记祖燕公,佳句与帝赓。 今岁随宜过寒食,明年倍调作清明。
chūn kěn qíng   chūn yún píng  
shān shù chuán   zhòu qīng yán shēng  
yīn chén rén è   dàn yuàn zuì xǐng  
yuán huā zhī zài wáng   liū piāo hóng yīng  
jīn nián qióng dào   qiáo cuì jiāng chéng  
huā shí chū   fēng yǎn chái jīng  
xué dào lái   wàn shì qīng  
wéi yǒu chūn   wèi wàng ér qíng  
nài   bǎo fàn xíng  
wǎng suī wǎn   lái chéng  
yàn gōng   jiā gēng  
jīn suì suí guò hán shí   míng nián bèi diào zuò qīng míng