春雨

宋代 陆游
春愁无处避,春雨几时晴?黯黯阴连月,萧萧滴到明。 窗昏减书课,弦缓咽琴声。 何以娱幽独,新醅手自倾。
chūn chóu chǔ   chūn shí qíng   àn àn yīn lián yuè   xiāo xiāo dào míng  
chuāng hūn jiǎn shū   xián huǎn yàn qín shēng  
yōu   xīn pēi shǒu qīng