春雨

明代 释函可
春日无不可,倏忽易晴阴。春晴送远目,春阴生静深。 垂帘据半榻,群动不得侵。残卷落枕头,默默横素琴。 檐霤发奇响,欲洗无尘襟。风铃湿不鸣,禽鸟息高林。 耳目乃森肃,今古同幽寻。孤吟从中来,古木助清音。 雨止籁俱寂,悠然获我心。我心岂由物,遇物屡悲欣。 起觅已无端,微云散遥岑。
chūn   shū qíng yīn chūn qíng sòng yuǎn   chūn yīn shēng jìng shēn
chuí lián bàn   qún dòng qīn cán juàn luò zhěn tou   héng qín
yán liù xiǎng   chén jīn fēng líng shī 湿 míng   qín niǎo gāo lín
ěr nǎi sēn   jīn tóng yōu xún yín cóng zhōng lái   zhù qīng yīn
zhǐ lài   yōu rán huò xīn xīn yóu   bēi xīn
duān   wēi yún sàn yáo cén