春游南静川

宋代 王禹偁
南过高车岭,川原似掌平。 峰峦开画障,畎亩列棋枰。 帝女柔桑绿,王孙野莫生。 提壶催我醉,戴胜劝人耕。 商岭堪携妓,丹河好濯缨。 盖圆松影密,鞭乱竹根狞。 勃勃畲田气,磷磷水磑声。 野桃谁是主,山鸟不知名。 欲舞宁无蝶,思歌亦有莺。 官闲春日永,担酒此中行。
nán guò gāo chē lǐng   chuān yuán shì zhǎng píng  
fēng luán kāi huà zhàng   quǎn liè píng  
róu sāng 绿   wáng sūn shēng  
cuī zuì   dài shèng quàn rén gēng  
shāng lǐng kān xié   dān hǎo zhuó yīng  
gài yuán sōng yǐng   biān luàn zhú gēn níng  
shē tián   lín lín shuǐ wéi shēng  
táo shuí shì zhǔ   shān niǎo zhī míng  
níng dié   yǒu yīng  
guān xián chūn yǒng   dān jiǔ zhōng háng