春阴席上

宋代 韩琦
腊寒初破作春阴,澌涩铜乌远漏沉。气折笙簧声易软,涧匀梅柳色潜深。 已催豪侠将狂兴,更恼衰残欲病心。任展轻销谁画得,雾昏楼阁半遥林。
hán chū zuò chūn yīn   tóng yuǎn lòu chén zhé shēng huáng shēng ruǎn jiàn   yún méi liǔ qián shēn    
cuī háo xiá jiāng kuáng xīng   gèng nǎo shuāi cán bìng xīn rèn zhǎn qīng xiāo shuí huà   hūn lóu bàn yáo lín