春阴马上

宋代 韩琦
正是风和日暖天,重阴凌扰苦缠绵。蕉心自结凭谁展,柳眼慷开只待眠。 草湿谩铺留醉席,榆寒难掷买春钱。几时霞外氛霾散,放出红轮一丈圆。
zhèng shì fēng nuǎn tiān   zhòng yīn líng rǎo chán mián jiāo xīn jié píng shuí zhǎn liǔ   yǎn kāng kāi zhǐ dài mián    
cǎo shī 湿 mán liú zuì   hán nán zhì mǎi chūn qián shí xiá wài fēn mái sàn fàng   chū hóng lún zhàng yuán