春阴古律二首 其二

宋代 朱淑贞
陡觉湘裙剩带围,情怀常是被春欺。 半檐落日飞花后,一阵轻寒微雨时。 幽谷想应莺出晚,旧巢却怪燕归迟。 间关几许伤情处,悒悒柔情不自持。
dǒu jué xiāng qún shèng dài wéi   qíng huái 怀 cháng shì bèi chūn  
bàn yán luò fēi huā hòu   zhèn qīng hán wēi shí  
yōu xiǎng yīng yīng chū wǎn   jiù cháo què guài yàn guī chí  
jiān guān shāng qíng chù   róu qíng chí