春意

宋代 李纲
春鸟窥绿窗,踏落庭前花。美人为之笑,鬓脚风中斜。 不惜花踏残,只愁鸟惊去。姹娅背人飞,林深无觅处。
chūn niǎo kuī 绿 chuāng   luò tíng qián huā měi rén wéi zhī xiào bìn   jiǎo fēng zhōng xié    
huā cán   zhǐ chóu niǎo jīng chà bèi rén fēi lín   shēn chù