春夜一首

明代 刘基
春夜迢迢,微风不兴。六合无氛,银河欲冰。月流素波,星回玉绳。 孤坐不寐,忧思相仍。壮年巳谢,昔非莫惩。如彼老马,心念超腾。 道路崎岖,劢不可能。俯拨红炉,仰剔青灯。欲与晤语,谁其我应。
chūn tiáo tiáo   wēi fēng xīng liù fēn   yín bīng yuè liú   xīng huí shéng
zuò mèi   yōu xiāng réng zhuàng nián xiè   fēi chéng lǎo   xīn niàn chāo téng
dào   mài néng hóng   yǎng qīng dēng   shuí yīng