春夜一首

明代 劉基
春夜迢迢,微風不興。六合無氛,銀河欲冰。月流素波,星回玉繩。 孤坐不寐,憂思相仍。壯年巳謝,昔非莫懲。如彼老馬,心念超騰。 道路崎嶇,勱不可能。俯撥紅爐,仰剔青燈。欲與晤語,誰其我應。
chūn tiáo tiáo   wēi fēng xīng liù fēn   yín bīng yuè liú   xīng huí shéng
zuò mèi   yōu xiāng réng zhuàng nián xiè   fēi chéng lǎo   xīn niàn chāo téng
dào   mài néng hóng   yǎng qīng dēng   shuí yīng