春夜读书

宋代 陆游
枉是儒冠遇太平,穷人那许共功名。 枯肠不饱三升稷,皓首犹亲二尺檠。 万世已为当去客,爱书更付未来生。 夜阑抚几愁无奈,起视离离斗柄倾。
wǎng shì guān tài píng   qióng rén gòng gōng míng  
cháng bǎo sān shēng   hào shǒu yóu qīn èr chǐ qíng  
wàn shì wéi dāng   ài shū gèng wèi lái shēng  
lán chóu nài   shì dǒu bǐng qīng