春夜愁妇吟

宋代 章甫
倚病含愁耐不能,闺寒枕簟冷于冰。那堪忽断三春梦,犹对将残五夜灯。 觏我则夷艰亦既,逢君相识怅何曾。窗前好鸟催天晓,敢上妆楼最上层。
bìng hán chóu nài néng   guī hán zhěn diàn lěng bīng kān duàn sān chūn mèng yóu   duì jiāng cán dēng    
gòu jiān   féng jūn xiāng shí chàng zēng chuāng qián hǎo niǎo cuī tiān xiǎo gǎn   shàng zhuāng lóu zuì shàng céng