春雪

宋代 苏辙
温风吹破腊,留雪恼新春。 信逐残梅到,花従半夜匀。 旋消微覆瓦,狂下亦欺人。 压竹时闻落,埋萱久未伸。 山川蒙不解,楼观洗成新。 拥褐僧方睡,开门客屡嚬。 爨烟知岁稔,履迹笑吾贫。 畦冻初生韭,泥融正卖薪。 寒鱼争就汕,烛酒颇无巡。 预喜田宜麦,盘餐饼饵频。
wēn fēng chuī   liú xuě nǎo xīn chūn  
xìn zhú cán méi dào   huā cóng bàn yún  
xuán xiāo wēi   kuáng xià rén  
zhú shí wén luò   mái xuān jiǔ wèi shēn  
shān chuān méng jiě   lóu guàn chéng xīn  
yōng sēng fāng shuì   kāi mén pín  
cuàn yān zhī suì rěn   xiào pín  
dòng chū shēng jiǔ   róng zhèng mài xīn  
hán zhēng jiù shàn   zhú jiǔ xún  
tián mài   pán cān bǐng ěr pín