春雪

明代 杨慎
南雪转东风,千门四望同。爱穿珠箔透,愁点玉阶融。 竹覆玲珑叶,梅残绰约丛。夕窗还映白,蜡炬更添红。
nán xuě zhuǎn dōng fēng   qiān mén wàng tóng ài chuān zhū 穿 tòu chóu   diǎn jiē róng    
zhú líng lóng   méi cán chuò yuē cóng chuāng hái yìng bái   gèng tiān hóng