春雪

唐代 韩愈
看雪乘清旦,无人坐独谣。拂花轻尚起,落地暖初销。 已讶陵歌扇,还来伴舞腰。洒篁留密节,著柳送长条。 入镜鸾窥沼,行天马度桥。遍阶怜可掬,满树戏成摇。 江浪迎涛日,风毛纵猎朝。弄闲时细转,争急忽惊飘。 城险疑悬布,砧寒未捣绡。莫愁阴景促,夜色自相饶。
kàn xuě chéng qīng dàn   rén zuò yáo huā qīng shàng   luò nuǎn chū xiāo
líng shàn   hái lái bàn yāo huáng liú jié   zhù liǔ sòng cháng tiáo
jìng luán kuī zhǎo   xíng tiān qiáo biàn jiē lián   mǎn shù chéng yáo
jiāng làng yíng tāo   fēng máo zòng liè cháo nòng xián shí zhuǎn   zhēng jīng piāo
chéng xiǎn xuán   zhēn hán wèi dǎo xiāo chóu yīn jǐng   xiāng ráo