春雪

唐代 韓愈
看雪乘清旦,無人坐獨謠。拂花輕尚起,落地暖初銷。 已訝陵歌扇,還來伴舞腰。灑篁留密節,著柳送長條。 入鏡鸞窺沼,行天馬度橋。遍階憐可掬,滿樹戲成搖。 江浪迎濤日,風毛縱獵朝。弄閒時細轉,爭急忽驚飄。 城險疑懸布,砧寒未搗綃。莫愁陰景促,夜色自相饒。
kàn xuě chéng qīng dàn   rén zuò yáo huā qīng shàng   luò nuǎn chū xiāo
líng shàn   hái lái bàn yāo huáng liú jié   zhù liǔ sòng cháng tiáo
jìng luán kuī zhǎo   xíng tiān qiáo biàn jiē lián   mǎn 滿 shù chéng yáo
jiāng làng yíng tāo   fēng máo zòng liè cháo nòng xián shí zhuǎn   zhēng jīng piāo
chéng xiǎn xuán   zhēn hán wèi dǎo xiāo chóu yīn jǐng   xiāng ráo