春雪

唐代 王翰
一冬天气喜温温,留作春寒故恼人。密洒纸窗疑是雨,旋铺芳径不生尘。 舞同柳絮能争巧,飞入梅花竟乱真。赋罢兔园看霁景,梁台草色一番新。
dōng tiān wēn wēn   liú zuò chūn hán nǎo rén zhǐ chuāng shì   xuán fāng jìng shēng chén
tóng liǔ néng zhēng qiǎo   fēi méi huā jìng luàn zhēn yuán kàn jǐng   liáng tái cǎo fān xīn