椿萱堂为宪史张彦文作

元代 胡奎
吾闻广成子,千二百岁居空同。又闻麻姑仙,三见清浅蓬莱东。 此皆荒唐何足道,不如灵椿与萱草。灵椿得寿岁月长,萱草忘忧颜色好。 秀州孝子留侯孙,园有灵椿堂有萱。岁岁花开黄鹄嘴,慈亲白发倚堂门。 儿昔在家时,读书秋树根。上堂问甘旨,下堂候寒温。 儿今高步霜台表,回望白云心懆懆。但令一日简书稀,归著斑衣舞晴昊。 岂不闻留侯曾进黄公履,岁晚相从赤松子。千载云仍有祖风移,孝为忠照青史。
wén guǎng 广 chéng   qiān èr bǎi suì kōng tóng yòu wén xiān sān   jiàn qīng qiǎn péng lái dōng    
jiē huāng táng dào   líng chūn 椿 xuān cǎo líng chūn de 椿 shòu suì 寿 yuè zhǎng xuān   cǎo wàng yōu yán hǎo    
xiù zhōu xiào liú hòu sūn   yuán yǒu líng chūn 椿 táng yǒu xuān suì suì huā kāi huáng zuǐ   qīn bái táng mén    
ér zài jiā shí   shū qiū shù gēn shàng táng wèn gān zhǐ xià   táng hòu hán wēn    
ér jīn gāo shuāng tái biǎo   huí wàng bái yún xīn cǎo cǎo dàn lìng jiǎn shū guī   zhù bān qíng hào    
wén liú hòu céng jìn huáng gōng   suì wǎn xiāng cóng chì sōng qiān zǎi yún réng yǒu fēng xiào   wèi zhōng zhào qīng shǐ