春兴二首

宋代 王炎
蔓长宜诛草,花飞可吊梅。 断云将雨去,啼鸟唤春回。 书乱时开帙,樽空久覆杯。 长年观景物,不复起衰怀。
màn zhǎng zhū cǎo   huā fēi diào méi  
duàn yún jiāng   niǎo huàn chūn huí  
shū luàn shí kāi zhì   zūn kōng jiǔ bēi  
cháng nián guān jǐng   shuāi huái 怀