春興二首

宋代 王炎
蔓長宜誅草,花飛可吊梅。 斷雲將雨去,啼鳥喚春回。 書亂時開帙,樽空久覆杯。 長年觀景物,不復起衰懷。
màn zhǎng zhū cǎo   huā fēi diào méi  
duàn yún jiāng   niǎo huàn chūn huí  
shū luàn shí kāi zhì   zūn kōng jiǔ bēi  
cháng nián guān jǐng   shuāi huái