春晓

宋代 汪莘
晓来雨初晴,天宇净如拭。 隔篱见花柳,春气乱五色。 东君浑不管,但为闲者得。 我方猎鹍鹏,溟南复溟北。
xiǎo lái chū qíng   tiān jìng shì  
jiàn huā liǔ   chūn luàn  
dōng jūn hún guǎn   dàn wèi xián zhě  
fāng liè kūn péng   míng nán míng běi