春晓

宋代 陆游
强寻残梦苦难成,推枕搘藤绕舍行。 新涨生波渔艇活,晨曦送暖客衣轻。 烟迷芳草苍茫色,鹊占高枝嚄唶声。 老病自怜犹嗜学,诵书家塾羡诸生。
qiáng xún cán mèng nàn chéng   tuī zhěn zhī téng rào shě xíng  
xīn zhǎng shēng tǐng huó   chén sòng nuǎn qīng  
yān fāng cǎo cāng máng   què zhàn gāo zhī huō shēng  
lǎo bìng lián yóu shì xué   sòng shū jiā shú xiàn zhū shēng