春晓

宋代 陆游
初见天窗一点明,旋看晓色到檐楹。 衾裯温暖留残梦,鸟雀呼鸣报快晴。 虽喜心随年愈老,却愁事与日俱生。 平川漫漫烟芜绿,筋力犹堪给耦耕。
chū jiàn tiān chuāng diǎn míng   xuán kàn xiǎo dào yán yíng  
qīn dāo wēn nuǎn liú cán mèng   niǎo què míng bào kuài qíng  
suī xīn suí nián lǎo   què chóu shì shēng  
píng chuān màn màn yān 绿   jīn yóu kān gěi ǒu gēng