春晚杂兴

宋代 陆游
青梅荐煮酒,绿树变鸣禽。 处世已如客,伤春无复心。 焚香惟默坐,曳杖亦幽寻。 一日悠然过,深惭惜寸阴。
qīng méi jiàn zhǔ jiǔ   绿 shù biàn míng qín  
chǔ shì   shāng chūn xīn  
fén xiāng wéi zuò   zhàng yōu xún  
yōu rán guò   shēn cán cùn yīn