春晚书怀

唐代 吴融
落尽红芳春意阑,绿芜空锁辟疆园。嫦娥断影霜轮冷, 帝子无踪泪竹繁。未达东邻还绝想,不劳南浦更销魂。 晚来虽共残莺约,争奈风凄又雨昏。
luò jǐn hóng fāng chūn lán   绿 kōng suǒ jiāng yuán cháng é duàn yǐng shuāng lún lěng  
zōng lèi zhú fán wèi dōng lín hái jué xiǎng   láo nán gèng xiāo hún
wǎn lái suī gòng cán yīng yuē   zhēng nài fēng yòu hūn