春晚山茶花数朵艳甚

宋代 胡仲弓
万红彫落尽,留住隔年花。 独艳迎人笑,残妆带雨斜。 物情无老少,春意自繁华。 颜色休相妒,风流别一家。
wàn hóng diāo luò jǐn   liú zhù nián huā  
yàn yíng rén xiào   cán zhuāng dài xié  
qíng lǎo shào   chūn fán huá  
yán xiū xiāng   fēng liú bié jiā