春晚苦雨

宋代 陆游
垂老卧村墅,余寒欺病身。 鸡犹未忘旦,雨欲不容春。 忽忽花时过,茫茫草色匀。 蓴丝已上市,一饭未伤贫。
chuí lǎo cūn shù   hán bìng shēn  
yóu wèi wàng dàn   róng chūn  
huā shí guò   máng máng cǎo yún  
chún shàng shì   fàn wèi shāng pín