春晚寄卢使君

唐代 贯休
满郭春如画,空堂心自澄。禅抛金鼎药,诗和玉壶冰。 白雨飘花尽,晴霞向阁凝。寂寥还得句,因寄柳吴兴。
mǎn guō chūn huà   kōng táng xīn chéng chán pāo jīn dǐng yào   shī bīng
bái piāo huā jǐn   qíng xiá xiàng níng liáo hái de   yīn liǔ xīng