春晚怀吕龙山

宋代 耶律铸
洞箫吹断柳花风,恨别苍苔满径踪。幽梦已凭春领略,凝愁唯藉酒弥缝。 千山落叶沈残角,万壑归云入暮钟。近说鬓毛浑白尽,可堪空忆旧音容。
dòng xiāo chuī duàn liǔ huā fēng   hèn bié cāng tái mǎn jìng zōng yōu mèng píng chūn lǐng lüè   níng chóu wéi jiǔ féng
qiān shān luò shěn cán jiǎo   wàn guī yún zhōng jìn shuō bìn máo hún bái jǐn   kān kōng jiù yīn róng