春望书事

宋代 寇准
因晴每日向吟台,纵目山城景象开。 白鸟静投沙浦去,落花闲逐野泉来。 客愁已被杨烟染,春色难甘蜀魄催。 看即流芳无处问,但将馀兴殢黄醅。
yīn qíng měi xiàng yín tái   zòng shān chéng jǐng xiàng kāi  
bái niǎo jìng tóu shā   luò huā xián zhú quán lái  
chóu bèi yáng yān rǎn   chūn nán gān shǔ cuī  
kàn liú fāng chǔ wèn   dàn jiāng xīng huáng pēi