春望

宋代 章甫
东风吹水岂容平,小雨催花却易晴。 旅燕欲来春社近,故人何处晚山横。 不才媿忝诸侯客,苦思难攻五字城。 芳草满庭无一事,竹间幽鸟变新声。
dōng fēng chuī shuǐ róng píng   xiǎo cuī huā què qíng  
yàn lái chūn shè jìn   rén chǔ wǎn shān héng  
cái kuì 媿 tiǎn zhū hóu   nán gōng chéng  
fāng cǎo mǎn tíng shì   zhú jiān yōu niǎo biàn xīn shēng