春晚二首 其一

宋代 孙觌
花落不容惜,犹残叶底春。稀红闪馀映,乱绿斗尖新。 飞絮高度竹,游丝远趁人。窥帘闻好语,双鹊喜津津。
huā luò róng   yóu cán chūn hóng shǎn yìng   luàn 绿 dòu jiān xīn
fēi gāo zhú   yóu yuǎn chèn rén kuī lián wén hǎo   shuāng què jīn jīn