春晚二首 其一

宋代 孫覿
花落不容惜,猶殘葉底春。稀紅閃餘映,亂綠斗尖新。 飛絮高度竹,遊絲遠趁人。窺簾聞好語,雙鵲喜津津。
huā luò róng   yóu cán chūn hóng shǎn yìng   luàn dòu jiān xīn
fēi gāo zhú   yóu yuǎn chèn rén kuī lián wén hǎo   shuāng què jīn jīn