春晚

宋代 陆游
门巷萧条老病侵,春晴方快又春阴。 啄吞自笑如孤鹤,导引何妨效五禽。 雨洗杏花红欲尽,日烘杨柳绿初深。 雏莺宁有平生旧,也傍茆檐送好音。
mén xiàng xiāo tiáo lǎo bìng qīn   chūn qíng fāng kuài yòu chūn yīn  
zhuó tūn xiào   dǎo yǐn fáng xiào qín  
xìng huā hóng jǐn   hōng yáng liǔ 绿 chū shēn  
chú yīng níng yǒu píng shēng jiù   bàng máo yán sòng hào yīn