春晚

宋代 陆游
村巷泥深昼掩门,倚阑搔首一消魂。 花经风雨人方惜,士在江湖道更尊。 擘浪忽看鱼对跃,入云时见鹤孤骞。 向来莘渭今安在,叹息谁能起九原!
cūn xiàng shēn zhòu yǎn mén   lán sāo shǒu xiāo hún  
huā jīng fēng rén fāng   shì zài jiāng dào gèng zūn  
bāi làng kàn duì yuè   yún shí jiàn qiān  
xiàng lái shēn wèi jīn ān zài   tàn shuí néng jiǔ yuán