春晚

宋代 陆游
五十六翁身百忧,年来转觉此生浮。 山川信美故乡远,天地无情双鬓秋。 社後燕如归客至,春残花不为人留。 一觞一咏从来事,莫笑扶衰又上楼。
shí liù wēng shēn bǎi yōu   nián lái zhuǎn jué shēng  
shān chuān xìn měi xiāng yuǎn   tiān qíng shuāng bìn qiū  
shè hòu yàn guī zhì   chūn cán huā wéi rén liú  
shāng yǒng cóng lái shì   xiào shuāi yòu shàng lóu