春晚

宋代 陆游
今年病过春,得健春欲尽;更堪风雨横,红湿栖绿润。 一笑本自难,造物复尔吝。 榆荚堆平阶,柳絮飞作阵。 尘埃生破榼,霜雪满衰鬓。 平生慕陶谢,著语终不近。
jīn nián bìng guò chūn   jiàn chūn jǐn   gèng kān fēng héng   hóng shī 湿 绿 rùn  
xiào běn nán   zào ěr lìn  
jiá duī píng jiē   liǔ fēi zuò zhèn  
chén āi shēng   shuāng xuě mǎn shuāi bìn  
píng shēng táo xiè   zhù zhōng jìn