春晚

宋代 陆游
寂寞又过桃李时,东园微雨草离离。 破囷食外有余粟,残发白中生黑丝。 小疾已能忘药石,余年宁复问蓍龟。 饰巾待尽从来事,闭户烧香更不疑。
yòu guò táo shí   dōng yuán wēi cǎo  
qūn shí wài yǒu   cán bái zhōng shēng hēi  
xiǎo néng wàng yào shí   nián níng wèn shī guī  
shì jīn dài jìn cóng lái shì   shāo xiāng gèng