春同旷伯逵周叔用徐仲孺登秋屏阁是日闻淮郡有警风沙黯然赋呈万德躬孙伯虞诸君子
古刹萧条隐石根,荒城高下带沙墩。断云南雁日初出,旷野北风天正昏。
羽檄屡传淮甸急,龙艘犹滞海门屯。湖山不尽登临兴,回首乡园独怆魂。
gǔ
古
chà
刹
xiāo
萧
tiáo
条
yǐn
隐
shí
石
gēn
根
,
huāng
荒
chéng
城
gāo
高
xià
下
dài
带
shā
沙
dūn
墩
duàn
。
yún
断
nán
云
yàn
南
rì
雁
chū
日
chū
初
kuàng
出
,
yě
旷
běi
野
fēng
北
tiān
风
zhèng
天
hūn
正
昏
。
yǔ
羽
xí
檄
lǚ
屡
chuán
传
huái
淮
diàn
甸
jí
急
,
lóng
龙
sōu
艘
yóu
犹
zhì
滞
hǎi
海
mén
门
tún
屯
hú
。
shān
湖
bù
山
jìn
不
dēng
尽
lín
登
xīng
临
huí
兴
,
shǒu
回
xiāng
首
yuán
乡
dú
园
chuàng
独
hún
怆
魂
。