春水短吟

宋代 邵雍
雪消冰泮渌盈沟,翡翠鸳鸯得志秋。 长恨远山遮不断,又疑别浦去难留。 绕堤杨柳轻轻拂,近岸新蒲细细抽。 满眼烟波杳无际,三吴特地送孤舟。
xuě xiāo bīng pàn yíng gōu   fěi cuì yuān yāng zhì qiū  
cháng hèn yuǎn shān zhē duàn   yòu bié nán liú  
rào yáng liǔ qīng qīng   jìn àn xīn chōu  
mǎn yǎn yān yǎo   sān sòng zhōu