春事无几端居萧索追怀成都旧游慨然有赋

宋代 程公许
忆昔吏锦城,寄隐云水乡。 萧散不任事,上官容我在狂。 短篷漾空明,舞棹歌沧浪。 会心多胜友,一举累十觞。 芳春乐事饶,飞幰集宝坊。 意行无定在,有花即相羊。 马蹄穿夜市,奚奴背诗囊。 三几年炊黍,旧游想微茫, 谁知涪江宾,侧翅不得翔。 醉饮无与和,三欢热中肠。 雨晴好风景,轻舆便晚凉。 乱絮扑晚霭,牡丹泫残粧。 春物能几何,营巢燕飞忙。 茶事迫榆火,饧胶催粥香。 我本乐烟霞,失身缚簪裳。 官曹幸云冷,诗债可不偿。 锦城未即去,十景兹难忘。 安能窘边幅,低头甘锁韁。 升沈自天分,矫情恐有妨。 借白我玉壶,为君歌慨慷。
jǐn chéng   yǐn yún shuǐ xiāng  
xiāo sàn rèn shì   shàng guān róng zài kuáng  
duǎn péng yàng kōng míng   zhào cāng làng  
huì xīn duō shèng yǒu   lèi shí shāng  
fāng chūn shì ráo   fēi xiǎn bǎo fāng  
xíng dìng zài   yǒu huā xiāng yáng  
chuān 穿 shì   bèi shī náng  
sān nián chuī shǔ   jiù yóu xiǎng wēi máng  
shéi zhī jiāng bīn   chì xiáng  
zuì yǐn   sān huān zhōng cháng  
qíng hǎo fēng jǐng   qīng biàn 便 wǎn liáng  
luàn wǎn ǎi   dan xuàn cán zhuāng  
chūn néng   yíng cháo yàn fēi máng  
chá shì huǒ   táng jiāo cuī zhōu xiāng  
běn yān xiá   shī shēn zān cháng  
guān cáo xìng yún lěng   shī zhài cháng  
jǐn chéng wèi   shí jǐng nán wàng  
ān néng jiǒng biān   tóu gān suǒ jiāng  
shēng shěn tiān fèn   jiáo qing kǒng yǒu fáng  
jiè bái   wèi jūn kǎi kāng