春山漫兴七首 其四

明代 王夫之
东海无能钓玉璜,岳阴从昔咀金姜。刀圭鼎鼎千春臼,蓑笠悠悠一雨航。 棋劫屡翻怜日永,琴心自寡到春忘。东方笑尔诙谐甚,滥借金门作隐乡。
dōng hǎi néng diào huáng   yuè yīn cóng jīn jiāng dāo guī dǐng dǐng qiān chūn jiù suō   yōu yōu háng    
jié fān lián yǒng   qín xīn guǎ dào chūn wàng dōng fāng xiào ěr huī xié shén làn   jiè jīn mén zuò yǐn xiāng