春色浮山外

宋代 耶律铸
春色无高下,宁分泽与邱。世间依旧好,山外若为浮。 桃李花争拆,池塘草自抽。绿涵峰势合,红带烧痕收。 迟日千钟酒,东风百尺楼。夜来甘雨足,溪谷已成流。
chūn gāo xià   níng fēn qiū shì jiān jiù hǎo   shān wài ruò wéi
táo huā zhēng chāi   chí táng cǎo chōu 绿 hán fēng shì   hóng dài shāo hén shōu
chí qiān zhōng jiǔ   dōng fēng bǎi chǐ lóu lái gān   chéng liú