春日重游平湖

唐代 薛能
湖上春风发管弦,须临三十此离筵。离人忽有重来日, 游女初非旧少年。官职已辜疲瘵望,诗名空被后生传。 啼莺莫惜蹉跎恨,闲事听吟一两篇。
shàng chūn fēng guǎn xián   lín sān shí yán rén yǒu chóng lái  
yóu chū fēi jiù shào nián guān zhí zhài wàng   shī míng kōng bèi hòu shēng chuán
yīng cuō tuó hèn   xián shì tīng yín liǎng piān